17 THÁNG 7, 2025

Chỉ là lang thangBiết đâu thấy được tinh cầu khácĐắc, thất cần chiChuyện mấy hàng Chỉ là một người bình thươngĐi không thời khắcDừng vội bến Sông TươngCó ai người đứng trên sông vắngChào nhau, to nhỏ giữa trời sương Việt, Việt hóa, vượt lên, thoát ly, tiến tớiTrăng vàng, em bước, nhẹ lời caTiếng …

Read more17 THÁNG 7, 2025

TÍNH CHUYỆN CÔNG ĐỒN

Sáng đọc nàng- Nhớ Người DưngDẫu rằng không phải cũng mừng kể chiBiết đâu, có lúc có khiNàng lang thang lạc đưởng đi, nhớ mình… Hạnh ngộ buổi sángTóc bồng, môi đỏ tuyệt nhân gianKhông mơ- ta chắc mang tim đấtKhông nhớ- còn ai sẽ điểm trang ? Trái tim tự nguyện mơ màngBài thơ …

Read moreTÍNH CHUYỆN CÔNG ĐỒN

TƯƠNG LAI HÀNH

Nơi nầy vật giá leo thangCông trường xây dựng thiếu người dựng xâyNhớ xưa, ngày mới qua đâyVới đường xanh lá, với ngày tươi vui Những người mang giấc mơ đổi đờiNhững bàn tay hồ hỡiĐã nhận ra con đường xa dịu vợiThành công cho chỉ một người Ý thức về chuyện đã rồiThật ra …

Read moreTƯƠNG LAI HÀNH

SA ĐỌA

Nếu được cùng em nhúm lửaLàm sôi câu chuyện của ngàyNếu được cùng em thêm mấy bữaLòng trần mai kệ chúng rong rêu Nàng,Chàng cứ mơ cùng nắngEm sẽ vì chàng làm mưa Trái tim oan khổ với tìnhCòn mong đáy cốc hiển linh một người

KHẮC CHỮ

Một ngày đá cuội lớn lênEm ôm ngọn núi mà quên nỗi buồnTôi tên du thủ buông tuồngMột ngày nhập định thiền luôn giữa đời Rằng thì mộc mạc cuộc chơiLạc vào ảo giác viết lời quỷ maÔm em hồ hởi hoan caQuỳnh tương góc núi màm hoa rủ thuyền Tôi hí lộng cùng emĐược …

Read moreKHẮC CHỮ

ĐÊM MỞ CỬA

Chàng trai ấy không chết trong chiến trườngCũng không chết dù lang bạtNgười đá xuống, đứng lênĐời đá xuống, đứng lênVậy mà đất cũĐành quênVậy mà tối xuốngChiều lênQuê người Không thể làm một cuộc cách mạng khácKhông thể trách Trời, chẳng thể trách ngườiKhông thể trách một tên bất tài ngu dốtThôi thời gắng …

Read moreĐÊM MỞ CỬA

ĐÃ QUA

Cà phê Tùng, Đà Lạt, 73VĂN“ …đất đỏ, bụi hồng; thân, gió cát ““ mai về quê cũ biết còn ai “Tuổi trời, tóc hết còn phaiBóng người, năm cũChàng traiChưa về… Nếu em ghé lại vùng cao ấyUống hộ giùm anh một tách ngheDạ anh !Và chàng,Hẹn với quê hươngNăm mươi nămCuộc chiến trường …

Read moreĐÃ QUA

KHÔNG VÌ GIÓ CUỐN

Tôi ngồi trong thành phố nầy nói về những hy vọngEm nghe ?Tôi tự đốt chính mình thành lửaEm hoan hô ?Tôi tự biến thành sương khóEm có cùng tôi ?Lịch sử được viết từ những trái tim nhỏ máuLịch sử được tô màu trong bóng tối xưa, sau… Tôi ca tụng người ca tụng …

Read moreKHÔNG VÌ GIÓ CUỐN

CỨ COI NHƯ CHUYỆN MỖI NGÀY

Con đường nào dẫn đến trái tim emMột giọt mực với ngàn ý nghĩPhân chia thế nào để coi là hợp lýGiữ thế nào; trong sáng, tối phân ly Tôi gọi tên nàng- tuế nguyệt thường hoaCái vô tận tôi tạo thành giới hạnEm biết đó, tôi một tên mù quángBỏ thiên đường, mờ mịt …

Read moreCỨ COI NHƯ CHUYỆN MỖI NGÀY

KHÔNG SÓNG LẤY ĐÂU THƠ

Với căn nhà không nền, không nócVùi trong chăn nghe ấm cả trời saoVới loáng thoáng ngoài xa dăm sợi tócHồn hoang trôi chẳng biết đến phương nào Nếu không có những lãnh tụ bát nháoVạch vào bình minh những vết daoTrái tim từ đó là thanh thanh thảnTâm tình thơm ngọt biết bao nhiêu …

Read moreKHÔNG SÓNG LẤY ĐÂU THƠ

NỐI DÀI,

Thói quen đôi lúc làm chúng ta hụt hẫng. Cái chúng ta mỗi ngày mỗi nhìn ngắm một ngày bỗng trở thành lạ ra; đẹp hơn, nhưng đã là một hình thái khác, không còn là cái ta đợi chờ; và một chút buồn vu vơ; thì ra từ sâu thẳm, ký ức đã làm …

Read moreNỐI DÀI,