CHẮC LÀ KHÔNG THỂ
Em có thể hoá thành mây đượcNhưng em không thoát thế gian nầyTa truy hư ảnh ngưng thành tượngĐể mãi em còn với bóng ta Không có rượu cứ viết trường thiên túy mộngVòng tay ôm vạt nắng của thiên hàVẽ, vẽ mãi cõi tinh thần truyền tốngTa ôm em, và cả, ta hôn em …