Mang Mang

thương những bàn chân nhỏ chẳng đi được đến trời thương ngàn ngàn đôi cánh không vượt nỗi trùng khơi   mở mắt nhìn bóng đêm thấy gì trong khoảng tối người mộng làm thần nhân bàn tay ngăn gío thổi   thương sức người hữu hạn trong nhân gian vô cùng làm sao tình …

Read moreMang Mang

Hãy Quên

em trang nghiêm dưới bệ thờ tôi nghe h̀n mộng vỡ bờ tịch nhiên em cầu một cõi…bình yên? tôi cầu một cõi lụy phiền… rất ngoan buổi thơ đủ tuổi chín vàng tôi ngâm thơ tiếc bóng nàng  rất  xa phiến trăng non,bóng nguyệt tà dặm trường… thân mệnh… thôi mà…hãy quên…

Tâm Di

trong những làn sóng chuyển có hồn ta mang đi mong tạo thành từ lực trong tim em một ngày   trong những dòng chữ viết có trời thơ bao la ví như người hiểu được cảm tạ bóng chiều xa   những cánh tay của rong mang ta về lại biển làm sao kéo …

Read moreTâm Di

Thời Lai

chỉ là cành hoa nhỏ mọc lên bên lề đường vậy mà hôn trăng được cảm ơn từ giọt sương

Vì Đâu

trong tôi sông chảy một dòng quê hương sông hỏi trong lòng còn nhau Quãng Cuồng Quân,gã hồn say đi trong mưa đợi một ngày bình thanh… quê hương buổi đất thanh bình đã theo réo gọi biên đình mà đi…

25 Năm Sau Ngày Tị Nạn 30 Tháng 4-75

25 năm trước ngón tay hí hoáy trên cát những dòng chữ 25 năm trước-biển,núi,bình nguyên,sóng,gío,những chiếc lá vàng… ngôn ngữ mỏi từ cánh chim di ngôn ngữ vỡ vụn từ mây trắng ngôn ngữ tan cùng đêm đen… em lồng lộng em,giọt mực chảy xuống căn phồng,phì nhiêu đồng ruộng miền nam em,nhòa nhạt,lẫn …

Read more25 Năm Sau Ngày Tị Nạn 30 Tháng 4-75

Cố Lên

thử cùng cây cỏ mà tâm sự sao để sầu riêng bóng nguyệt tà thử cùng dun dế mà nâng chén sao để thơ gầy dưới cội hoa

Mai Kia

mai kia mang trái tim 16 lại viết thơ tình,lại nhớ em mai kia,lịch sử không quay lại tôi cũng từ lâu,lạc chính mình

Thử Đọc

em đã đọc những vần thơ của biển lời thân thương trên từng cánh chim ngoan em đã đọc những vần thơ của núi lời như ru theo gío sớm băng ngàn em đã đọc những vần thơ xé thịt sắc như dao và nhọn bén như đinh em đã đọc trong từng trang cổ …

Read moreThử Đọc

Em Ru

tôi đưa em đến bờ sông sóng đưa em đến mênh mông biển trời thơ ru em với cuộc đời em ru em với nghẹn lời,em ru

Tịch Mịch

suối thời muôn đời vẫn chảy như nước mắt người hoa thời muôn đời vẫn nở như nụ cười em…   bởi đá không thể nói và bụi không thể hồi âm nên đành phải nhân hóa cho trong sương đêm bước đi có người để chuyện trò…