Nỗi buồn hoá đá còn đi
Nỗi buồn hoá đá còn đi Bàn tay vớt bọt bèo ghi thành lời Em ngồi với hạt sương rơi Cố đưa vô lượng đất trời vào trong
Nỗi buồn hoá đá còn đi Bàn tay vớt bọt bèo ghi thành lời Em ngồi với hạt sương rơi Cố đưa vô lượng đất trời vào trong
Tôi viết: Sỏi mông mênh Em đọc, “ sỏi mông mênh “ và thở dài Ôi tiếng thở dài thần thánh Tôi viết : đời sống sao buồn tênh Em đọc, “ đời sống sao buồn tênh “ rồi khóc Đành rằng có tiếng khóc khác nhau Tôi hỏi em : em làm …
Nơi những con sông đã cạn nguồn Làm sao để chảy, làm sao trôi Thương cho chiếc lá bên trời rụng chẩng biết vềđâu để nhập dòng ngoài kia ngàn vạn sông Thu mộng có một miền không khoảnh nước xanh
Đôi khi tay nặng như là đá Chữ cũng hình như gã tặc đồ Tôi ngồi thơ thẩn và tôi nhớ Có người con gái bước từ tranh Chuyện của ngàn xưa nguyên vẹn đẹp Em dẫu ngàn sau cũng Lục Bình Cái khoảng thời gian dừng lại đó Lần đầu tôi biết chuyện …
Đôi khi tôi ngồi thấy Chữ nghĩa sao buồn tênh Sa mạc đời nối tiếp Biển theo người mông mênh Mai chắc đi mua hạt Cuốc cỏ và trồng cây Có gì khổ với khó Đâu phải làm dân cày
Nơi khoảng lặng gầy nên chữ Làm sao em viết cho anh ? Nàng khóc Nơi tâm động gầy nên chữ Chàng viết cho nàng những bài thơ Hy vọng nàng đọc được Chỉ mong nàng Với thế gian Vui Cái động làm sóng vỗ Chàng nhìn thấy sinh diệt Hy vọng nàng …
Những điều không phải của ta Học từ ý qủi lời ma làm gì Những điều không tiện tay ghi Nhìn như chiếc lá Trên dòng Thu trôi Tôi ngồi tôi tự ru tôi Không là núi… chẳng là đồi… lại sao Em về trong giấc chiêm bao Bàn tay viết chữ Bên trời chúc …
Ta vẫn đợi những ý tình lẫn khuất Qua ngàn năm mai mốt biết đâu về Ta muốn viết : Những hồn oan trầm uất Giữa lòng sâu từ buổi xót xa kia Em còn sống hay là em đã tại Một cõi miền không có bóng trăng soi Trời tháng Bảy thương Ngưu …
Trong nhân thế vô cùng Thiền giả rời thảo am Vào chợ mà nhập thất ……………………………. Ngoài sân đôi chim về Thân tình không nhiều lắm Chim ghé rồi bay đi …………………………………. Ngàn năm là một khắc Trăm năm là bao nhiêu Bài thơ em viết tặng Tôi nhân lên đời mình
Nếu người hiểu như cái tôi đã hiểu Thế gian nầy đâu có chữ tri âm Nếu người thích như cái tôi thường thích Ngoài xanh kia đâu có cõi thiên đường Ta khác với, rất it khi, đồng với Một dòng sông… năm,bảy,chục… con thuyền Tôi buông bỏ nhưng anh còn gánh nặng …
Mưa nguồn gío núi thôi nghi hoặc Em đến cùng không nắng vẫn Thu Tôi đã trải qua thời trẻ dại Thơ đã từng trang rách với đời Nên chuyện thần tiên rớt rớt dần Tôi giờ đối sóng vẫn an nhiên Không còn thương sóng sao mà khổ Bương chải đi về chỗ …
Tôi làm gì biết thơ giận hay không Khi tôi ngồi với chữ vo tròn bóp méo Tôi khô hạn như cánh đồng thiếu nước Nức ra từng mãng vuông Nên thơ tôi cũng gầy Rất tội Em tháng bảy cuộn mây về làm áo Hòa tan thành vạt gió bay Hôn anh Tưởng …