Rồi Quên
……………… Tôi Phải sống lại Trên ngôi mộ của mỉnh Nầy em Nhờ viết hô Bài thơ tôi U linh Đã không còn lựa chọn Nơi đâu là con đường Đã không còn hay dở Qua ngàn năm văn chương Cảm ơn đời một thuở Cảm ơn em còn thương Tôi Kẻ lữ hành chưa …
……………… Tôi Phải sống lại Trên ngôi mộ của mỉnh Nầy em Nhờ viết hô Bài thơ tôi U linh Đã không còn lựa chọn Nơi đâu là con đường Đã không còn hay dở Qua ngàn năm văn chương Cảm ơn đời một thuở Cảm ơn em còn thương Tôi Kẻ lữ hành chưa …
Em phủ hương cho đêm Em gọi cuộc tình về lúc không giờ không phút không giây Tôi phải làm thầy tư tế Cúng trong giấc mơ của mình Nơi một bài thơ rất xanh Tôi ảm đạm nhìn con chữ nhảy múa Những con chữ chở đầy gấm lụa Đi hóa trang thêm cho …
đôi lúc cũng đành ăn cháo lú để quên ngày tháng cuộc riêng chung đôi lúc khôi hài khi đứng lại Hỏi nhỏ về đâu bước cuối cùng đôi lúc hùng tâm xoay nhật nguyệt đôi lúc cười khan một chú khờ nhân sinh đối mặt nhân sinh bước việc gì thương hận một thời …
Hắn từng đọc hằng ngày mấy chữ “ sự phi lý của thế gian “ Hắn cũng mỗi ngày mỗi đọc “ trăm năm là vô thường “ Và đó là kiến thức hắn có được Trước kia Vinh quang và lẽ phải dành cho kẻ còn lại Lịch sử sẽ tự hoá trang cho …
Một ngày,nàng cắm cành hồng to đen vào bình Chàng bảo : “ khêu gợi quá “ Hôm sau nàng cắm vào bình đóa hồng vàng cở trung Chàng bảo : “ dễ thương “ Một ngày chàng nói cùng nàng: “ hôm nay trời nắng đẹp “ Nàng bảo chàng : “ nên cuốc …
Cánh chuồn chuồn vỗ mây trôi Bài thơ gõ nhịp luân hồi chậm qua Sấm rền từ một miền xa Đứng nhìn trước cửa mưa,hoa,chợt buồn
Khi tôi hiểu rằng tổ quốc là một phần không thể thay thế Tôi chỉ còn tổ quốc trong trái tim Khi tôi biết rằng tình bạn có thể vĩnh hằng Nó đã là giấc mơ Tôi làm sao có thể nói với em Rằng trong hành trình tôi có em trong đó Những mùa …
Những chiếc bàn chờ Những lòng trẻ đợi Mùa cổ tích trong tầm tay với Nỗi oan khiên chẳng còn biên cương Không có một quả đạn pháo nổ Không có trò chơi chiến tranh Vậy mà những biên giới được đóng Vậy mà phi cơ không mấy chiếc bay Vậy mà những đôi yêu …
Khi sương khói đã tựu thành con chữ Em thiên thu về ngự giữa hoang đường Khi dong ruổi đã không là khách lữ Chút men tình hiện hữu phút vô ngôn Khi đối diện với thì thầm của đá Bình minh em thiêu chột những gông cùm Khi vũ trụ đã không còn nghiệt …
Đã thấy mùa Xuân ở đất nầy Những mùa Xuân trước vẫn quanh đây Chĩ là Xuân nhật không Xuân ý Trên những ngày Xuân đã phủ vây Xin chia cùng người hoa của đất Xin chia cùng người hương của đời Xin chia cùng người màu lá đỏ Xin chia cùng người ánh điện …
Tường từ vách dán đầy thơ Những thương những nhớ những chờ những quên Chữ gầy nên bóng mông mênh Em về ru lại mùa lên mộng vàng Dung dăng về nhập thiên đàng Hay cùng ma quỷ trong hàng quán say Bên thềm thư quyển cầm tay Đọc từ quả núi mù bay mịch …
Xưa nhìn sinh tử : Đời trôi Nay hình sinh tử : Người thôi không về Nhớ từng bước nhỏ trên quê Thương trong gốc lúa lời thề trổ bông…