Em Là Nến Thắp
Biết người một kiếp gian nan Là thiên thu tụng muôn vàn thời kinh Vẫn riêng lòng dặn với mình Chắt chiu chút nhớ trong hình bóng nhau Bây giờ và đến mai sau Em là nến thắp trong ngày nhập ma
Biết người một kiếp gian nan Là thiên thu tụng muôn vàn thời kinh Vẫn riêng lòng dặn với mình Chắt chiu chút nhớ trong hình bóng nhau Bây giờ và đến mai sau Em là nến thắp trong ngày nhập ma
Ruộng vườn em thiếu người canh Hỏi anh có thể về nhanh kịp mùa ? Mái chèo động , nước sông khua Thuyền trăng theo cánh gió đùa mà trôi…
Tháng Tư.Tay chắp. Niệm lời Với người-Chúc Phúc;với đời-Giải Oan Thành tâm thiết một đàng tràng Trang lòng cúng bái,hương ngàn nguyện dâng
Đời sống chảy xuống tôi và chảy xuống em Những sầu không hết cứ miêng mang Những tình vụn vỡ người tang tóc Những mắt buồn trong cả điểm trang Đời sống thả xuống những lần đêm thức Đành lấy oan khiên làm đá vàng Đành cầm thuốc đắng là kinh tụng Mơ hồ có …
Nhủ em hoa cỏ bây giờ Là mai hoa cỏ vẫn bờ cỏ xưa Lời yêu viết nữa sợ thừa Nhớ nhau kéo vội ngàn xưa về cùng Em còn lơ lững không trung Mời thơ cởi áo muôn trùng gặp nhau… Phải hôm nào vẫn mai sau Bàn tay Vô Kỵ chân mày Triệu …
Anh đã ngồi với những câu thơ thuần sạn Có lời tiên tri về sự biến mất của thần Tiếp theo là biến mất tình yêu Kế tiếp là sự ngơ ngác giữa cánh đồng Rồi xa lạ Anh không tin và anh cố níu kéo Từ thẳm sâu tâm hồn anh Sự trong sáng …
Hởi ơi khi ngực đòi bung áo Khi mắt thu hồn chết mẹ ai Nhìn em răng trắng bờ môi đỏ Cho dẫu thần tiên cũng thở dài Tôi ạ trời ơi chốn ngục tù Lại là bóng sắc chứa thiên thu Về đâu mai mốt thiên đường rách Kim cổ tình mơ một kiếm …
Có thể sinh mệnh làm thành sử mệnh hay sử mệnh làm thành sinh mệnh,nhưng chúng không nói được gì cả Trong hoang vu của tôi,hoang vu của em cũng như hoang vu từ rất nhiều người nơi một xã hội đầy đặc tiếng và chữ Khi những nhà thơ lần hồi bước đi Khi …
Thương Nguyễn Du vô cùng “ trót vì tay lỡ nhúng chàm, Dại rồi mới biết khôn làm sao đây “ Hình như Phan Bội Châu viết : “ Ai kẻ nên khôn mà chả dại, Làm người có dại mới nên khôn “ Tôi thương tôi vô cùng : Vì đâu cách nửa địa …
Rồi một ngày những bài thơ như lá Nầy em yêu tôi còn chỗ phiêu du ? Rồi một ngày những bài thơ rất lạ Tôi về đâu trong lãng đãng sa mù ? Có thể lắm một ngày thơ tắt thở Tôi hồi sinh sau mấy nẻo luân hồi Em chuyển hoá trên từng …
Sáng nay nàng đi biệt Không cà phê,không chào nhau,không khép cửa Nàng đi như gió bay Chỉ là đôi mắt của nàng không mang đi được Và nụ cười của nàng cũng thế… Có gì đó trong bóng tối nhòa nhạt Cố thấy mà không được Em sáng tạo bài thơ hay đời sáng …
Tôi đang thẩm thấu về những điều thiêu chột Như làm thế nào cho cây khô nẩy mần Hay một bài thơ bốc lửa Nó không có cửa đâu Thời Thượng Đế đi ra khỏi nhà thờ Con người đối diện cùng tự thể Làm thế nào tôi trần trụi chính tôi Cho tiếng thở …