Tâm Khổ

1,Không thể trói chân em bằng sợi, thơKhông thể mang em bằng võng, chữĐành cam… Thời thôi,Sẽ lấy – tim – làm gíoĐi nói cùng em, nỗi khổ, ta……………..2,Sao thơ không là lá câyTiện tay ngắt lấy, chưng bày, dễ a…Lắm khi tìm khắp trong nhàMột câu, một chữ, xem ra, khó lòng… Rằng thơ …

Read moreTâm Khổ

Khóc Được Thời Cứ Khóc

Sáng nay,Cô cháu gái khuyên tôi cố gắng giữ vần điệu trong thơHôm qua,Dallas thi sĩ khuyên tôi chú ý cùng niêm luậtLàm sao ?Tôi rời quê hương trước khi trường dạy viết văn làm thơ Nguyễn Du có mặtCũng chưa một lần nằm trong trại sáng tácBuồn a… Cũng may chuyện ngày mai muôn …

Read moreKhóc Được Thời Cứ Khóc

Ơn Trời

Rồi một ngày người ngồiQuên ngàn xưa, chuyện cũRồi một ngày người ngồiQuên gió lùa, mưa lũ Cùng bình minh thức giậyCùng trong đêm ngủ vùiThấy ra lời Phật đúng“ Quyền phép để làm chi ? “ Hôm nay còn “ nói được “Cảm ơn : “ Trời đã thương “Nếu không : Một chú …

Read moreƠn Trời

Trăng vàng Còn Lại

Có rất nhiều điều đến từ bí nhiệmTôi viết, không từ tôi viết xuống đâuCó những lúc nơi nỗi buồn cung kiếmTôi viết ngày trông nước chảy qua cầu Bao nhiêu khoảng trời bao, nhiêu hy vọngBao nhiêu con đường dừng lại, đi quaBao nhiêu mắt nhìn, bao nhiêu tê lạnhBao nhiêu tâm tình cho …

Read moreTrăng vàng Còn Lại

Hy vọng

Chàng nhĩ về quá khứ, chàng nghĩ về tương lai, càng nghĩ càng thở dài, nếu mai nầy chết mất ! Thế gian nầy không thật ? thế gian nầy mông mênh, dù có đó miếu đền, cũng chỉ là hư ảo ? Chỉ là chưa liễu đạo, chưa đủ chỗ vong tình, nên cứ …

Read moreHy vọng

Thiền Đốn

Hắn ngồi, quên bẵng mùa ThuQuên thao tác gió, quên thù tạc hoaQuên người, quên vật, quên taQuên câu kinh khổ, quên ngà ngọc hương Hắn ngồi, em ngậm ngùi thương ?Hay em viết xuống : “ Sình chương mặc lòng ! “Mùa Thu và mắt Thu trongƠn em, dẫu biết, rằng mong, chẳng còn…

Đôi Khi

Có những điều như thểMùa Thu đã chết rồiCó những điều không thểNhư ngừng xoay luân hồi Nơi đây và nơi đóNơi nào không mây trôiViệc chi phải vàng vọtLá xanh cùng chỗ ngồi Có những điều rất lạLâu lâu về trong tôiBỗng thấy mình trẻ lạiBàn tay tay ôm núi đồi…

Rằng Quên.

thôi thời bước nhỏ vân duvới tình thơ dại trong mù mịt sươngmời em cạn chén văn chươngcạn ly rượu nước Tiền Đường cất chưng thôi thời quên chuyện phế hưngtầm hoang như thể chưa từng phân chiacổ thư rả ruột rách bìađọc từ trăng muộn vàng khuya, thấy gì ? thôi thời gió cát …

Read moreRằng Quên.

10/16/2021

Niềm vui mỗi ngày là sáng raĐảnh lễ chư Phật và Thiên ChúaCùng cầu nguyện cho muôn loàiXong, đọc, những dòng văn… Những đối thoại rờiVô ngôn, tĩnh lặngChưa thấy bí nhiệm nào khai sinhKhuyên mình : Rồi sẽ có ! Học nụ cười Di LặcYêu thôi mà không ôm…

Nhìn Quê

Cũng có thể chúng ta thấy ra : Chỉ là trò chơi của Thượng ĐếCũng có thể chúng ta thấy ra : Cuộc trường chinh nào cũng cần có bước chânCũng có thể chúng ta sẽ thấy ra : Cuộc đời nầy là gì trước khi thân xác bốc cháy Nhưng những thôi thúc không …

Read moreNhìn Quê

Ngủ Với Thiên Thu

Trên cánh đồng xanh mưa chiều, gió thổiCon bướm bay không biết có buồn nhiều…Nhìn ở chỗ thiên thu mây trắngRắn hay rồng, dài, ngắn , phiêu phiêu… Chợt thấy thương ta tháng ngày vớ vẫnChuyện có nên không của một cô KiềuTội ! Từ Hải, anh hùng, mà chết đứng !Chữ “ anh hùng …

Read moreNgủ Với Thiên Thu

Buồn Tênh

Rồi nữa mười năm chuyện thành chuyện cũ,người chưa mơ hồ bóng đã xa xăm….ữ, cũng đủ, với một thời má thắm,khúc tình xưa thơm ngọt mỗi khuya, nằm nhưng chắc muôn sau đoàn người còn lạikhông phải đoàn người “ xẻ dọc Trường Sơn “họtừ Nam ra BắcVới ngàn cây số hơnThân đầy đọa …

Read moreBuồn Tênh