Trốn Nhau

1,Già đến lú và già đến chínMột quay vào và một hướng raRồi tự hỏi vì sao khép kínCõi thơ nầy, u hiển nọ, lần xa… Thuyền không lái cũng không cần bếnBiển muôn trùng, sông chảy khắp muôn nơiDuyên sinh diệt chẳng truy cầu chỗ đếnVà như trăng thân mật ấy thay lời…2,Mai sẽ …

Read moreTrốn Nhau

Mỗi Phương TRời Có Bóng Của Em Trong

Tôi chỉ có thể bơi qua một nửa dòng sông còn nửa kia thuộc về ai khácTôi chỉ có thể trèo lên một phần ngọn núi và tự an vui với cái thấy của mìnhTôi cho mình có quyền nhìn ngắm muôn hoa nhưng dặn đừng mang tâm chiếm hữuTôi từng đọc qua ngàn trang …

Read moreMỗi Phương TRời Có Bóng Của Em Trong

Còn Thanh Xuân

Không phải từ em, tôi chếtNhưng nhờ em tôi chết bảnh bao hơnTôi không chết vì đứng lên trèo xuốngNhưng chết vì tôi khóa lại tâm hồn Cùng là tôi cả đấyNgày hôm qua tôi đâuMơ về cái đã cóCũng chỉ là mơ thôi Không có chỗ dừng lạiThời đi như đã điNơi trò chơi …

Read moreCòn Thanh Xuân

Vui Cả Cái Chưa Là

Mai hay mốt ai ai đều tắt thởChuyện cũng thường như thiếu nữ lại sinh conTrăng một nửa không phải là trăng vỡChìm nhân gian sống lại cõi xưa nào Người chẳng chết, tin đi, người chẳng chếtNhững hình hài tan rã lại phùng sinhHãy nhìn ngắm thế gian và cảm tạMùa Thu nầy, đôi …

Read moreVui Cả Cái Chưa Là

chỉ Là Tự Nhiên

Bài thơ lười viết xuống  không phài vì mây sầu cũng không vì tận thế và chúa Trời quên nhau cũng không vì mắt em thôi nhìn về một hướng cũng không vì chiến tranh cắt đi dòng tơ tưởng nơi núi đá linh thiêng nơi biển sâu ứng nghiệm nhánh cỏ cõng trần ai …

Read morechỉ Là Tự Nhiên

Vẫn Nguyên Màu

Hắn bỗng nhận ra từ quá khứCó gánh gồng mai mốt một tương laiTrăng Thi Phổ mang màu xanh của chữDòng Thoa Giang ngày đó đã mang thai Ừ, vẫn biết với nhọc nhằn sinh đẻKhông cam go, sao thành tựu giấc mơ mình ?Đi không đến, dưới bình minh cất bướcRất ngọt ngào cho …

Read moreVẫn Nguyên Màu

Tôi Cũng Phai

Thử nhặt mưa đời tan mấy hạtRồi về thanh tịnh với trùng khơiVà quên đôi mắt người khuynh quốcNhàn nhã chiêm bao động vắng ngày Thử tập vui từ chuyện tử, sinhKhông chiều không tối chẳng bình minhMột thời để lại màu xanh tócCùng với trang thơ quyện bóng mình Thử tập nhìn thôi ít …

Read moreTôi Cũng Phai

Xe Chỉ, Luồn Kim

Rất nhiều thứ đã rụng trong mắt emRất nhiều thứ đã rơi từ tay emDù sao trái timVới nhiều ngăn chứa… Rất nhiều thứ cho dù vẫn còn là sự thậtThời của cá nhân chủ nghĩaThời của đêm trăng phủ lối tình không Rất nhiều thứ sau một đêm không còn là của tôi, của …

Read moreXe Chỉ, Luồn Kim

Trầm Ngâm

Tôi ngồi với chữ, trầm ngâmChốn nào gieo hạt cho mầm nên câyLối em và núi sông nầyTôi đi tự buổi, thơ bày biện hoa Em là, em của người taTôi đem vào mộng đã là rất saiRằng xưa, thượng đế thở dàiĐôi môi thiếu nữ bi ai trùng trùng trùng Tôi ngồi ngẫm chỗ …

Read moreTrầm Ngâm

Không là Tại Sao

Tại sao tôi thấy không là cóĐể mắt em đầy những biển mâyTại sao em đã là cây cỏĐể bước chân tôi lạc với ngày Tại sao không uống như người uốngSay để nằm, quên; chết để xaTại sao ai – oán đầy thiên cổCó nỗi sầu tôi, tiếp; nỗi người Tại sao, thân mệnh …

Read moreKhông là Tại Sao

Tưởng niệm

Bỗng nghe hương tỏa đầy trong đấtLại muốn bàn chân những biển khơiChữ dẫu vươn tay dài với mộngTình đành tặng vật bốn phương bay… Rất nhiều điều đã mất điThời gian buồn đến thế!Chầm chầm với bình minhKhông làm sao có thể! Gậy thần sách ước vòng tay cùng nghĩa tìnhMuốn kéo ngàn hoa …

Read moreTưởng niệm

Tro Thơ Lên Mạng

Treo thơ lên quán cho người đọc như Lý Bạch cũng tốtTreo thơ giữa chợ cho người bình như Lã Bất Vi cũng hayTreo thơ lên mạng đi tìm cái bắt tay như Thanh Đặng cũng đượcNhưng thơ Thanh Đặng làm gì có một thành baNhưng túi Thanh Đặng đâu đủ vàngThơ lại mang màu …

Read moreTro Thơ Lên Mạng