MỘT PHÍA KHÁC CỦA TUYẾT

Trong phòng ngồi nghe mưaCó thể mai mở cửa thấy tuyếtTội cho những ai phải lái xeCon đường đông đá Lần đầu tiên biết cây ôm tuyết chếtLại không biết làm gìĐành chờ sang xuân cây lại xanhVới hoa hồng thắm Lại thấy bao tang thươngCho những kẻ không nhàLại nhớ có thời vói tuyết, …

Read moreMỘT PHÍA KHÁC CỦA TUYẾT

NHỮNG ĐIỀU KHÔNG THỂ

Ô hay. Còn đấy nụ cườiCòn nguyên vẹn cả dáng người trong tranh…Một lời, em đã cho anhThời em cho cả tuổi xanh đến già Đông thiên buốt giá nhưng màBài thơ nguyên vẹn thiết tha với tìnhÔm nàng trong mỗi bình minh

ĐỘ SÁT THƯƠNG

Độ sát thương của một bài thơKhông cóHay nếu cóChỉ cần uống xong một hủ rượu là hết Độ sát thương của giai nhânVĩnh viễn còn lạiTỪ HẢI làm chứngCho nênĐừng dại với tình Độ sát thương của một người không có trái tim biết rung cảmNó không còn là độ sát thươngDư thừa trên …

Read moreĐỘ SÁT THƯƠNG

CHIM XA

Hắn vẫn giữ như từng giữHắn bước đi như từng bước điChỉ là gắng bớt sân siThả hoa lại nhánh, thả nàng vào mây Hắn vẫn sống như từng đã sốngCái khác nhau, nước buổi vơi, đầyCái khác nhau, một căn phòng ấmVà khác nhau, hắn tập làm cây Tập rơi xuống cái cần rơi …

Read moreCHIM XA

NỐI DÀI,

“ Em bảo anh đi đi, sao anh không đứng lại “ là hai câu thơ hay hắn vẫn thường đọc trên mạng. Thật ra, hắn tin, người thanh niên đã đứng lại một thoáng, trước khi ngậm ngùi đi luôn. Không ai dám chắc lời của người đàn bà là giả; khi người thanh …

Read moreNỐI DÀI,

VÔ THƯỜNG

Sáng nay không có mặt trờiNên chi mái ngói thiếu lời vọng âmMuốn nghe, khóPhải truy tầmNhưng về đâu cũngDập, bầm; trước khi… Ngồi đây mà vẽ mặt trờiVẽ em má phấn, vẽ đời rượu, biaNâng lyThật khó lòng sayEm, khôngNên vẽ chân mày, cũng không Đa tình về một mênh môngTự tay thắt cổĐèo …

Read moreVÔ THƯỜNG

MỚI BUỒN CHO

Nàng,Mặt trời không lênKhông làm chết giấc mơ của anhNhớ lấy !Chàng,Nhưng với giấc mơ chống gậyAnh chắc chắn đường đi không tớiNàng,Đó là chuyện của anh !Tác giả,Cuộc đối thoại thường khi chỉ một người tự phân thânMãi mãi không hồi kếtBài thơ mong xuyên đại dươngChim tha liệt cánh

EM CÓ CÙNG TÔI ?

Tôi ôm em suốt đời nầyVà ôm em suốt đời sau, nếu cònKhi đời đầy những núi nonTôi băng qua núi, tôi mòn chân dung Tiến trình vào thẳng thương khungNằy em, em có đi cùng với tôi ?Mai kia còn cuộc luân hồi

NỐI DÀI,

Mùa xuân làm nhiều người vui cũng khiến bao nhiêu người ngồi buồn với cảnh; bởi để có được mùa xuân chúng ta phải ngồi với cái màu xám của trời, với cái xương xẩu của cành nhánh, với cái lạnh ngoài cửa, cọng theo cái lạnh của tâm hồn; dĩ nhiên, trừ những người …

Read moreNỐI DÀI,

BỔN TÁNH NAN DI

Tôi ngồi đợi nắng lên trên máiRồi nhủ, ngày mai nắng sẽ lênMùa đông trời xám không chi lạTôi cứ chờ như đã đợi chờ Khi thơ càng viết càng tơi tảKhi yêu càng yêu càng tươm daChữ không biết hối hậnCũng khó lòng kêu la Khi hổ không phải là ngựaVô tâm nhảy lên …

Read moreBỔN TÁNH NAN DI

NỐI DÀI,

Cũng trên một năm rồi hắn chưa cùng biển, hắn chợt thấy nhớ những chú hải âu bay, hắn chợt thấy nhớ những đụn sóng lô nhô từng đợt vào bờ, hắn nhớ về những cái ổ của loài chim yến, và, hắn nhớ chính hắn, tâm hồn ngược với thời gian. Chim yến đã …

Read moreNỐI DÀI,

NỐI DÀI,

Tôi ngồi với ý thức bất nhị trong thiền luận, cũng có thể tôi ngồi với một “ ý thức không mới, “ một dạng ý thức làm nền tảng cho mọi suy luận đời thường. Đen trắng, trái phải, tối sáng, đúng sai, đông tây, buồn vui, sướng khổ…và tôi lan man đến xa …

Read moreNỐI DÀI,