Diệu Hữu
Đêm nằm lẩm cẩmTheo mưaTay ôm giấc mộngTay vò thinh không Lầm trăng; nên, khách đèo bồngLầm hoa dưới nguyệtNên, lòng vẫn vơ Đôi khi từ một tình cờBiết không diệu hữuBiết chờCũng hay…
Đêm nằm lẩm cẩmTheo mưaTay ôm giấc mộngTay vò thinh không Lầm trăng; nên, khách đèo bồngLầm hoa dưới nguyệtNên, lòng vẫn vơ Đôi khi từ một tình cờBiết không diệu hữuBiết chờCũng hay…
Em vô tội chỉ mình ta có tộiTa sai lầm đi trách một vầng trăngEm cứ để mình ta ngồi sám hốiViết kinh yêu từng quyển ở bên đèn………………. Ta vàng vọt đủ cho nàng thương mến ?Ta ngoằn nghèo đủ em lạc cõi mơ xanh ?Ta hồi ức để những điều quên mấtSẽ trở …
Anh biết trọng lượng của anh bao nhiêu ?Tri thức của anh là gì ?Thật tội!Không có gì cả! Mọi sơn phết không dùng được lâuĐây là ly tràĐây là chiếc gậyĐây là tiếng hétBiết đâu những thiền sư giúp ta thấy lạiChính mình Chúng ta thi hóa từ những điều buồn chán nhấtChúng ta …
Chưa từng nghĩ bên trăng rồi chết đuốiMong ôm nàng để có vị trong thơDẫu từng mộng mai sau ngồi với núiĐem tâm tình cùng đá tảng hàn huyên Chợt hồi ức có Trung Niên Thi SĩLàm thơ xong tặng lá cỏ chuồn chuồn…Rồi cười mỉm, có người, xa cố lýViết thơ mình đem tặng …
nàng mông mênh như biểnchàng ngồi ngắm biển bao lanàng chìm sâu vào biểnmỗi chiều, cứ thế, trôi qua thơ là gì ?thơ chỉ là chữ viết ?sao còn ?như một thiết tha…
Ví như ta chết từ đôi mắt,Em có khi nào viếng mộ ta ?Ví như vạn dặm còn gang tấcEm có cùng nhau một tách trà ?
Hắn rút chốt từng trái lựu đạnNém raNém raChẳng có trái nào nổChỉ còn lại mộtHắn rút chốtRồi quên
Khi thơ chiều kích- thênh thangÁo mùa xuân mặc; bóng nàng, ôm caKhi thơ về với bao laKhông còn “ cố quận “ chỉ là quê hươngNối dài chữ nghĩa văn chươngVàng theo ngõ ý “ miên trường phút giây “Ôm em thơ mộng đời nầy
Nàng không khác; và thơ nàng, cũng thếChưa đủ vàng nên vẫn lá xanh thuChàng từ buổi quên hai từ “ giới hạn “Mỗi sáng ngồi hớt vội những dây tơ May mắn cuộc đời còn nguyên xanh đỏCòn những đi, về; còn mộng, còn mơCòn tảm mạn đã không cần sai đúngCòn ôm em; …
Người đi bóng cũng theo, đi biệtCả dấu chân xưa gió xóa rồiTất cả về không như thể đãNơi nầy chưa có một lần qua Thì sao ?Những bước hành vô tậnEm trốn cùng anh một hướng nàoMai kia chắc khắc thơ vào đáNgày đó ta từng đã đến đây Thì sao ?Ai bảo em …
Lửa đã tắt người đốt lò đã chếtCon sâu nằm cười ngạo giữa tro thanChuyện sau kể, toàn dân còn có đảngCòn dùi cui; còn súng đạn, công an Chẳng có con sâu nào ngỏmSâu con sâu cháu lại lớn lênLại nhận đảng làm tổ quốcChúng ăn trước, ngồi trên Chỉ còn cái lò ở …
1,Bao giờ cái chếtThành không ?Bao la với ýNối lòngHư vô ?2,Bao giờ ?Tình cũng mây bay…Xót xaBiển lệ,Nối ngày dâng cao…3,Bao lâu ?Rơm, rác; thì thào,Cái đau đứt ruột,Câu chào cũng quên…4,Bao lâu ?Chữ nghĩa làm đầyTôi, em, vàNúi sông nầyYêu nhau