DUYÊN SINH
Khi thơ dọa nguyệt trên trời ngủEm cứ an bình tỏa bóng râmKhi thơ là những câu khô khốcEm nở môi ngoan tặng cuộc đời Nhật nguyệt có nhau dù cách biệtÂm dương hòa trộn để thăng hoaAnh đang ngồi với tình thân hóaNhững hạt sương về với cỏ xanh Em, cõi thu vàng, trắng …