DUYÊN SINH

Khi thơ dọa nguyệt trên trời ngủEm cứ an bình tỏa bóng râmKhi thơ là những câu khô khốcEm nở môi ngoan tặng cuộc đời Nhật nguyệt có nhau dù cách biệtÂm dương hòa trộn để thăng hoaAnh đang ngồi với tình thân hóaNhững hạt sương về với cỏ xanh Em, cõi thu vàng, trắng …

Read moreDUYÊN SINH

ANYTHING WILL DO

God and Buddha didn’t have women by their sideWhy does he treat women like vitamins?Drinking them every day Walking through fire won’t burn youBut you’ll surely turn to ashes Just live slowly and love a little moreJust write poetry even if few people read itBut if someone does read itThe words are there The house …

Read moreANYTHING WILL DO

ĐÁ MỀM

Đừng khắc khoải với những điều hư ảoĐừng dại khờ tự tử ở trong thơNhưng hãy hoang đường tin sự thật ở trong mơRằng đôi mắt, đường cong trời chuyển tặng Đừng mong trái tim lành lặnCứ mỗi ngày tơi tả cũng không saoBởi cuộc đời thiếu vắng những chênh chaoCuộc đời đó coi như …

Read moreĐÁ MỀM

THẢ VÀO TRANG

Là thơ phải thả lên trờiĐể cho mây gió nói lời hộ taĐể chim nhìn, đọc, ngâm ngaĐể tình từng giọt; nhỏ, và bốc hơi Làm thơ không thả lên trờiThả vào đâu giữa dòng đời thiếu em ?

Ý THỨC NHẢY MÚA

Tôi thích giải nghĩa chữ Việt theoViệt thườngViệt hoáVượt lên và bước quaViệt như trồng xuống và lan tỏaViệt để còn nhau, để có nhau Vậy hỉ,Lên rừng, xuống biển, vượt trùng dươngNhớ về Sông Tương để về lạiNhớ về “ một con ngựa đau cà tàu không ăn cỏ “ để thương nhauNhớ về …

Read moreÝ THỨC NHẢY MÚA

TRÂN TRỌNG

Hãy đi bằng bước chân thần thoạiMỗi bước thành hoa mỗi bước tìnhHãy đi bằng trái tim vô ngãMà bằng thôi thúc bởi anh linh Những bước chân đời nối kết nhauNhững bàn tay vẫy những bàn tayNàng đi để cát khô sa mạcMột sớm tươi xanh mọi sắc màu Có thể giấc mơ thành …

Read moreTRÂN TRỌNG

PHÀM PHU CŨNG TỐT

Sóng gàoGió lớnThuyền chaoTrăng vàng vẫn chiếu trên caoVô tình ? Cảm ơn vô minh để anh còn mộng tưởngCảm ơn vô minh để đời còn có văn chươngCảm ơn em đã thể hiện lại hoang đườngDẫu cái bắt còn nguyên là cái bóng Thượng Đế hay con người đã dưởng dục ra nàng đẹp …

Read morePHÀM PHU CŨNG TỐT

NỐI DÀI,

Từ đầu năm đến giờ đã là ngày thứ tám, hắn muốn viết một cái gì đó nhưng mỗi lần muốn gõ lại không biết gõ cái gì. Khổ. Buổi nhân gian đầy ngựa. Ngựa chiến. Ngựa thồ. Ngựa hoang. Người ước mong làm ngựa…Ba mươi năm trước, hắn thấy mình bất lực đối kháng …

Read moreNỐI DÀI,

TRONG XUÂN NHÀN THOẠI

Đành cam tạ lỗi chính mìnhCan chi đến chốn biên đình làm thơĐành cam cùng với giấc mơÔm em cho đến bao giờ còn ôm Đành cam tạ lỗi bạn taVào đời thiếu chữ tài hoa, khổ rồiCũng may, còn có hạ hồiCòn em để nhớ, còn môi để chờ Vậy thôi, nhấm nháp ly …

Read moreTRONG XUÂN NHÀN THOẠI

TRONG CHỖ VÔ NGÔN

Con đường nối hai trái tim sao dài quá, chúng vĩnh viễn không thể làm hai thành một, vĩnh viễn còn một cách ngăn cho dù chúng ta muốn đánh đổ nóBuồnKhông có bài thơ hay nào không chạm phải giới hạn, ngay cả vũ trụ nầy cũng không đủ bao laAnh biết gì chứ …

Read moreTRONG CHỖ VÔ NGÔN

MÙA GIEO

Đành phải, có nhau là đủNgày xuân hoa nở trong đêmGắng khuyên, ngày ngày an trúTrang thơ tự đỉnh non thần Khi em và xuân là mộtMuôn trùng cũng vẫn tình thânNhân gian, lối nào không mộng ?Bên nhau cần có căn phần ? Anh dẫu học Kiều nhảy xuốngCũng không về được làng xưaTiếng …

Read moreMÙA GIEO