LANG THANG
Nỗi buồn ấy vẫn nằm trong con chữVề thiên thu và kể chuyện mai sauNguồn mạch ấy đẫu đã thành khách lữChẳng tàn phai cứ sáng lại trong ngàyĐừng vội chết khi trường giang sóng gọiKhi môi em còn ngọt, tóc còn bayBài tháng chạp; em mời- Anh, đến, TếtChàng cười khan…mơ vọng…với, bàn tay