Hai giờ sáng, ngổi đọc những câu thơ nho nhỏ, nhìn những dung nhan nho nhỏ, vui với vài dí dõm nho nhỏ, dừng lại dăm bản tin nho nhỏ; dĩ nhiên còn lắm điều nho nhỏ, trong một trang mạng nhỏ; bỗng nghe lòng ấm, bỗng thấy đêm lặng thành ra một khoảng không vui. HaiKu Nhật “ lang thang mà không đi “ viết về một cọng rong trôi theo dòng nước; còn tôi “ lang thang mà không đi “ trong tâm thái di hành. Trong yên tĩnh tột cùng của đêm, mới thấy ra những “ nho nhỏ “ kia bỗng dưng làm sóng, bỗng trở thành hoa, bỗng nói chuyện với người. Tôi lang thang cùng bạn, tôi lang thang với chính mình. Ghé Hà Nội thăm Hồ Hoàn Kiếm mong thấy bóng rùa linh hiển của ngàn xưa. Tôi chỉ mong nó còn lại. Nguyên khí quốc gia phải đời đời còn lại. Hùng phong dân tộc phải được chấn hưng. Tâm thức Việt Thường phải được tô bồi trong dòng sống của dân tộc. Tôi sẽ mời “ Cô Bé “ có đôi mắt tròn to một ly cà phê trong đêm đã ngồi viết thơ tôi, từng câu, từng câu như thể “ Anh cứ làm thơ đi, có người nhớ thơ anh đấy ! “ Tôi sẽ dừng lại Sông Hàn, dòng sông một thời “ tuổi trẻ lưu đày, “ tôi muốn ôm nàng thêm một lần trong đời, dù nơi xứ người, mỗi đêm, tôi vẫn vì nàng chúc phúc. Tôi không đủ ngôn từ để nói. Nam nhi không thể khóc, nhưng biết chừng đâu…Tôi sẽ dừng lại Quảng Ngãi. Quảng Cuồng Quân khờ dại cùng với giấc mơ “ Tay nắm lấy bàn tay .“ Tôi sẽ xuôi nam, thăm những người bạn sáu năm qua cùng tôi trên mạng- Tôi đọc thơ người- Tôi đọc tâm tình bạn tôi. những người thơ dáng mềm như lụa, tâm tình như rừng thu…
“ Tên nàng là gì trong làng ai cũng biết “ Tôi thay “ chàng “ bằng “ nàng “ trong TÂM TÌNH HIẾN DÂNG “ Rất nhiều cái tên “ trong làng ai cũng biết “ mỗi tuần, nếu không nói là mỗi ngày có mặt, cùng chia sẻ buồn, vui.
Thời gian muôn đời là một dòng chảy, rất nhiều thứ đã chìm sâu trong dòng chảy đó; rất nhiều thứ trôi vào những con rạch nhỏ, hồ, ao. Chúng ta rồi sẽ trôi qua, nhưng quê hương vĩnh viễn còn lại. Hãy tha thứ cho mọi tồi tệ đã qua, hiện tại và có thể cả tương lai; nhưng chúng ta cùng vững tin vào một bình minh huy hoàng của dân tộc; chúng ta vững tin rằng có một ngày CHÍNH QUYỀN DO DÂN BỞI DÂN VÌ DÂN thay vì “ CHÍNH QUYỀN DO ĐẢNG BỞI ĐẢNG VÌ ĐẢNG “
Quốc dân sẽ ươm màu xanh từng ngày trên quê hương; quốc dân sẽ ươm từng ngày cho một hy vọng thật sự tự do, thật sự thịnh vượng, công bằng và liêm chính…