Nàng như là nhành dương
Lắm khi ngồi tơ tưởng
Chợt lạc vào mông lung
Một giọt cam lồ hiện
Tuy vẫn hờn vẫn giận
“ Em đã hết còn thương “
Nhưng đôi môi vẫn ấm
Đôi vú còn khẩn trương
Nàng như là nhành dương
Lắm khi ngồi tơ tưởng
Chợt lạc vào mông lung
Một giọt cam lồ hiện
Tuy vẫn hờn vẫn giận
“ Em đã hết còn thương “
Nhưng đôi môi vẫn ấm
Đôi vú còn khẩn trương