Mông, môi, má, có gì cho anh chứ ?
Sao mỗi ngày anh cứ bẹo em ra ?
Sao không viết những điều to lớn ?
Như canh tân làm đẹp sơn hà…
Ai yêu anh mà anh hoài lẽo đẽo ?
Trang với tình đến nhuốm bệnh tương tư
Sao không viết về những điều chân thật ?
Về nổi buồn theo với những ưu tư
Anh cứ bước trên con đường vô vọng
Sẽ được gì nếu cứ mãi song song ?
Đừng mơ mộng để chết cùng mơ mộng
Đừng thêu hoa để đắng chát cho lòng
Em thương mến, anh vốn đều hỏng cả
Không yêu em, chỉ còn biết yêu… Kinh
Thôi em ạ đúng, sai; giờ cũng đã
Nằm ôm em và ngủ có em trong