YÊU ANH

Mỗi hiện diện của chúng ta trên cõi đời nầy cũng có thể từ vô duyên đấy
Thôi thời em à
Mình hữu duyên nghe ?

Mỗi hiện diện của chúng ta trên cõi đời nầy cũng kỳ cục đấy
Thôi thời em à
Anh và em kỳ cục được không ?

Mỗi vết xước là một phần ân sủng
Mỗi nụ cười là một ban cho
Mỗi gặp mặt có căn phần gốc rễ
Mỗi bài thơ là một chuyến đò

Nàng thức muộn bởi vì nàng nhập mộng
Nhưng người trong mơ không phải là chàng
Cứ rả rích như giởn cùng gió thổi
Cứ lình bình chờ “ Vọng Cổ Hoài Lang “

Mỗi chúng ta có thể không thể nói không với chính mình
Thử tưởng tượng về
Hại bụi và trái núi
Thử tưởng tượng về
Chuông gõ vô thanh

Mỗi chúng ta có quyền viết cho mình một quyển tự truyện khác
Như xây một cung điện
Yêu anh !

Leave a Comment