CHÚC PHÚC TRẦN GIAN

Ta cũng đã vén lên màu thế kỷ
Để nguyên sơ về hiển lộ tinh thần
Nhánh du mục đã rớt cùng năm tháng
Lá phù hư, ngồi nhóm lửa vô tư

Ta đã sống qúa nửa phần sinh tử
Người qua đi, người vẫn ấm từng ngày
Miền đất lạ đã không còn lạ nữa
Xưa quê người; lâu lắm, đã quê ta

Rất hụt hẫng là không về lại được
Thăm làng quê, bến cũ, ngôi chùa
Thôi thời cũng theo chuông về tứ đại
Thêm một ngày, chúc phúc thế gian vui

Em ưu ái cho ta dòng huyễn mộng
Cảm ơn thơ nâng nhẹ bước chân người
Cảm ơn suối giúp ta nguồn mạch sống
Cảm ơn nàng, và cả, cảm ơn hoa…

Làm sao để biển trời thôi tiếng khóc
Làm sao người dừng lại buổi can qua

Leave a Comment