Em cứ rong chơi vui vẻ
Ngắm hoa, đi thuyền, tựa suối làm thơ
Thong thả cà phê, nhàn nhã cùng mật trời
Có những điều em không cản được, không khóc được, không sờ mó được, nó không còn là việc của em
Vậy thì, nhớ anh nhiều hơn một chút
Iran chơi trò chơi đứng tim
Đọc kinh Quran quanh nhà máy điện
Ngồi đầy trên những cây cầu đợi giờ bom xuống
Thế nầy thời còn chơi được gì nữa
Chưa có cuộc chiến nào ba lơn như thế nầy
Cắt đầu nầy, mọc đầu khác
Tổ quốc có chín mươi triệu dân
Có “ điên “ cũng không thể “ điên tới bến “
Huống chi cú “ điu “ nầy không được, còn cú “ điu “ kia
Em cứ tưởng tượng vòng tay anh ôm em
Em cứ tưởng tượng rằng anh đang hôn em
Em nghẹt thở…
Ngày mai và một ngày mai khác
Tình yêu trẻ mãi không già
Con người vơi đi tham tàn, thù hận
Thế giới không còn chiến tranh
Khi đó, những câu thơ của em
Lan tỏa