Ta nghĩ đã chôn sâu
Sao có người khai quật
Ta nghĩ giờ ôm em
Tri nhớ rồi, quên mất…
Nếu nàng biết trái tim ta dù trốn trong trái tim nàng vẫn không lành lại được
Và những bài thơ tình yêu là chiếc phao cứu sinh
Và mỗi bình minh là chuyến du hành đi tìm sự thánh khiết
Và nụ hôn mây là một nguyện cầu
Nàng nhĩ gì về ta…
Nếu biết ra đi sẽ không bao giờ trở lại, ta có ra đi hay không ?
Nhưng nếu ta không ra đi, ta thật sự sẽ biết tình yêu là gì ?
Nhưng nếu ta không ra đi, ta hiểu được cuộc đời mấy phần chân thật ? Ta sẽ hiểu được ta mấy phần ngây ngô ?
Nhưng nếu ta không đi,
Thế giới nầy to bao nhiêu ?
Biển trời đủ rộng ?
Vẫn học tiền nhân từng ngày đọc
“ Nhất sĩ nhì nông; hết gạo chạy rông; nhất nông nhì sĩ “
Có mấy phần ta biết “ phi thương bất phú “
Có mấy phần ta biết “ răng đổi răng, mắt đổi mắt “ ?
Có mấy phần ta biết “ ngoài trời có trời, qua núi có núi “
Có mấy phần ta hiểu “ duyên diệt, duyên sinh “ ?
Có mấy phần ta hiểu…?
Ta nghĩ đã chôn sâu
Sao có người khai quật ?