Từ buổi đem tình chôn dưới núi
Cất chòi trên đỉnh đọc tâm kinh
Mười năm mới biết là vô dụng
Còn mãi trong tim một bóng hình
Chim vỗ cánh, sau một lần, chấm hết
Còn trong ta hoài vọng mãi âm thanh
Đôi môi ấy, sẽ cùng ta ở lại
Dù thời gian dịch chuyển đến vô cùng
chân thật mà sương khói
có đấy mà mông lung
Như thể là máu thịt
từng bước, từng bước chung